Chap 5: Công việc mới.
Nó bần thần ngắm hàng anh đào trồng ven đường, tháng tư anh đào nở rất đẹp, những cánh hoa nhỏ nhắn bay khẽ, rơi rụng khắp nơi tạo nên cơn mưa hoa lấp lánh, gió nhẹ nhàng lung lay cành đào hồng tươi làm các cánh hoa yếu ớt đứt lìa cành, kết thúc sinh mạng nhỏ nhoi nhưng góp phần tô điểm thêm màu sắc cho thiên nhiên. Một cánh hoa đào được gió đưa lên tóc nó như món quà, SungMin mỉm cười, nó thấy cuộc đời đẹp kì lạ, chụp lấy và nâng niu cánh hoa vừa bay vào cửa xe, cảm nhận sự mát rượi trên làn hoa mỏng manh, SungMin quên bén có kẻ ngồi bên cạnh đang nhìn mình. Nó không để tâm và cũng chẳng cần xử sự ra sao. Thôi thì cứ mặt kệ tất cả.
“SungMin!”
Giọng hắn nhỏ nhẹ rót vào tai nó.
“Chuyện lúc nãy xin lỗi cậu…Tôi chỉ muốn… đùa chút…”
Hắn nhìn mảnh ngọc bội treo tòn ten đong đưa dưới kính xe.
“Không có gì.”
Nó cười gượng gạo khó chịu.
“Tôi biết là anh đùa!”
“Nếu đó không phải đùa mà là cố ý?” Hắn tiếp tục bị miếng ngọc thôi miên.
“Chính vì đùa nên anh mới… ôm tôi.” Nó quay sang hắn “ Anh muốn thử xem thằng gay như tôi sẽ phản ứng thế nào chứ gì? Chúc mừng, anh thành công mỹ mãn rồi đó!”
“Không! Tôi không… ý tôi là không phải vậy đâu!…”
Nó thô bạo cướp lời, chán ngấy gương mặt bối rối đối diện.
“Và tôi đã đáp trả cái ôm ấy bằng bản năng một người đồng tính. Mỉa mai ghê! Tôi cũng ghét bản thân mình lắm, ôm ai cũng được nhưng sao lại anh chứ! Coi như hôm nay là ngày sao chổi đời tôi đi.” SungMin phẩy tay, tỏ thái độ bất cần “Anh định đưa tôi đi đâu?”
“Đến nơi cậu sẽ thích.”
“Nơi nào?”
“Bí mật không thể bật mí!”
“Vớ vẩn.”
“Nói năng cứ như ông-cụ-trẻ ấy.” Hắn nhăn răng cười.
“Thì sao? Còn anh là thằng-nhóc-già thấy ghét!”
“Hả?! Tôi mới hai mươi ba! Già gì mà già?”
“Ủa? Có nhầm không? Tôi tưởng anh đã… băm hai cơ đấy.” Nó vờ vịt.
“Không thể nào! Tôi đâu nhăn nheo cỡ đó! Chả lẽ mình lo làm ăn quá nên già trước tuổi hả ta?”
Nó bật cười khanh khách, tiếng cười trong xanh như dòng nước làm lòng hắn dịu lại, tảng đá đè nặng trái tim đã bị tan rã cùng âm điệu trầm bổng của nó.
Cánh hoa đào phây phẩy màu hồng non vướng lên mái tóc đen nhánh chảy quanh bờ vai trắng ngần và cái cổ cao thon. Chợt. Hắn yêu. Yêu lắm. Yêu vô cùng, yêu dữ dội, khao khát ôm lấy thân hình nhỏ bé kia trong vòng tay thêm lần nữa, hắn sẵn sàng đánh đổi tất cả để được tình yêu của nó, được nghe tiếng yêu thương từ bờ môi đỏ, có thể vuốt ve làn da mềm mại mát dịu và hôn đôi mắt huyền xinh đẹp… Nhưng không thể, nó chưa là của hắn, chưa thuộc về hắn… Chỉ chưa thôi, chắc chắn sẽ. Nhất định KyuHyun sẽ khiến nó tự nguyện ngã vào lòng mình, nhất định…
SungMin không thấy nụ cười vừa hiện qua môi KyuHyun. Bóng tối ẩn trong đó!
Đưa tay gạt cánh hoa khỏi đầu nó, không quên vuốt nhẹ mái tóc mềm, KyuHyun mừng thầm trong bụng vì chẳng gặp sự cản trở nào từ SungMin, tay hắn không quay về vôlăng mà nằm luôn trên vai nó. SungMin tủm tỉm:
“Anh biết con người có móng tay để làm chi không? Nhiều công dụng lắm, như cào chẳng hạn!” SungMin liếc hắn bằng cặp mắt bỏ-tay-ra-nếu-không-muốn-chết.
KyuHyun ngoan ngoãn rút tay ngay, cười trừ nhìn nó hối lỗi như thể… hắn bỏ quên tay mình trên vai nó.
Chiếc xe vẫn chầm chậm lăn bánh, gió reo vi vu cười cợt, hoa anh đào nhảy múa trong nắng.
Thật điên khi đeo đuổi tình yêu ngang trái.
Dù biết rằng chuyện tình này…
Không giới hạn.
không cao trào.
Không kết thúc.
Và không kết quả.
Tôi vẫn yêu em như kẻ khùng ca ngợi ánh trăng đáy nước.
Tôi biết… em không yêu tôi.
Vì tôi không phải kẻ em yêu.
Em không yêu tôi vì tôi không đáng được yêu.
Dù vậy…
Tôi vẫn còn cơ hội đúng không em?
Tôi chẳng tin tôi thua kẻ đã chết.
Em sẽ yêu tôi!
Không yêu!
Tôi cũng bắt em phải yêu!
______________________
Chiếc Mercedes đen bóng đỗ lại trước tòa nhà cao ngất hàng chục tầng. Cả trăm ô cửa sổ lát kính phản chiếu màu nền trời xanh biển lonh lanh ngàn tia nắng rực rỡ đẹp như khối ngọc lam đặt trên mảnh lụa mựơt mà thêu những mảng mây trắng lơ đãng. SungMin không giấu nổi sự ngơ ngác lẫn ngưỡng mộ.
“Đẹp quá!” Nó thốt.
“Theo tôi!” KyuHyun nhanh chân bước xuống xe và không cho nó quyền lựa chọn, hắn lôi tuột SungMin vào bên trong toà nhà, không cần biết cổ tay nó đang bị hắn bóp chặt. SungMin nhăn mày, cắn răng mặc kệ hắn, dù tay nó đỏ tấy vì sức mạnh từ người đàn ông mạnh mẽ. SungMin nhận thấy có rất nhiều đôi mắt tò mò liếc trộm về phía cả hai, người nó nhộn nhạo cảm giác bức bối vì bị xem như vật triễn lãm. Cũng phải, có gì đáng chú ý bằng đứa con trai xinh xắn mặc bộ đồ quái dị, có phần hở hang đôi chút bị gã đàn ông quá đẹp trai, quá cao lớn và quá nổi tiếng nắm tay kéo xềnh xệch. Nhưng họ chỉ lướt nhìn rồi bỏ đi, không chau nhau bàn tán xầm xì như mấy bà lắm chuyện gần nhà trọ nó. Có lẽ họ không muốn đánh mất vẻ sang trọng lịch lãm của bộ đồ trên người hoặc họ sợ…hắn. Nhiều kẻ trong số đó dừng chân mỉm cười niềm nở chào hắn.
“Chào cháu! Cho KyuHyun! Lâu quá không gặp, cháu ít khi đến đây nhỉ!” Người đàn ông trung niên tóc hoa râm đi ngược hướng bắt tay với hắn, trông ông ta không có thứ gì bên ngoài thể hiện chữ “nghèo” hết. KyuHyun miễn cưỡng gật đầu lấy lệ rồi bỏ đi ngay. Yuki quay lại nhìn, người đàn ông vẫn đứng đó, hơi sững sờ bởi thái độ bất lịch sự của hắn.
KyuHyun dắt nó lên hết tầng lầu này đến tầng khác. Tất nhiên là dùng thang máy. Bây giờ, SungMin mới thật sự có cảm giác KyuHyun là ông chủ bự. Xưa nay, trong mắt nó, hắn là kẻ chỉ biết ăn chơi, tiêu tiền và nhảy nhót ở vũ trường thâu đêm suốt sáng. Nó không tưởng tượng nổi cảnh con người trác tán kia lại có quyền lực tới vậy. Nó chỉ nghĩ, hắn dựa vào tiền bạc của gia đình chứ không phải tự thân. Nhưng lầm, sai lầm thật khi chỉ đánh giá hắn từ một hướng. Tính cách, ứng xử của hắn thay đổi xoành xoạch tuỳ theo thời gian, hoàn cảnh, đối tượng giao tiếp. Lúc gặp tại Miinah,KyuHyun rõ ràng là tên cà chớn khó ưa không chịu nổi, nhưng khi nó té từ trên giường xuống sàn nhà hắn, SungMin lại tiếp xúc với một anh chàng dễ thương, vui vẻ. Bây giờ, ngay trong toà nhà cao nhất Seoul, KyuHyun làm nó sợ hãi hơn bao giờ hết. Ánh mắt phát ra thứ gì giống tia đe doạ cấm bất cứ ai đến gần. Đó là đôi mắt của con dã thú đang từ từ vờn đuổi con mồi trên lãnh địa của nó.SungMin tự hỏi, mình có phải con mồi của hắn không? Có thể! Ngay từ lần đầu giáp mặt, nó đã nằm trong tầm ngắm của đôi con ngươi màu nâu đậm u tối đó. SungMin không biết mình sắp bị hắn đưa đi đâu hay bắt làm gì. Nó chỉ hiểu rằng, cách duy nhất để tránh khỏi móng vuốt con hổ dữ là phục tùng nó. Vâng! Phục tùng! Tạm thời.
“Nếu anh là hổ thì tôi sẽ là sư tử!” Nó thì thầm.
SungMin nhìn tấm lưng thẳng cao lớn của hắn. Bờ vai rắn rỏi nhấp nhô theo từng nhịp chân. Hắn cao thật, không ốm yếu chút nào. Ngược lại, KyuHyun rất lực lưỡng, tuy mặc bộ vest dày cộm nhưng SungMin vẫn thoáng thấy các cơ bắp nổi trên cánh tay và vai khiến hắn không chỉ mang vẻ đẹp quý phái mà còn đầy quyến rũ.
Nó mãi suy nghĩ, bước chân vô tình lạc nhịp, lần nữa SungMin đo đường ngay sau lưng hắn. Mắt nó nổ đom đóm, trán đập lên hành lang một tiếng cốp thật to. SungMin ôm đầu rên rẩm, dù rất đau nhưng nó cảm nhận được những cặp mắt đang trố ra ngó mình. Thật xấu hổ!
“Tại anh cả đấy! Ai bảo anh đi nhanh quá làm gì. Chân dài như chân đà điểu, sao tôi theo kịp?”
“Điều một trong bản giao ước: Nô lệ không được mắng chủ nhân.”
“Tệ hại! Tệ hại! Tệ hại!”
“Điều thứ một trong…”
“Đủ rồi! Tôi nói tôi tệ được chưa? Thứ máu lạnh! Anh làm tôi té mà trơ mắt nhìn? Ít nhất cũng đỡ tôi chứ!”
“Tôi sẽ giúp cậu dậy nhưng tôi không làm cậu ngã, tại cậu lo nhìn cái lưng của tôi nên… tự chịu!” Hắn giơ tay.
“Anh có mắt sau lưng?” Nó sứt mồ hôi hột.
“Có.” KyuHyun cười, gương mặt toát lên cái giả tạo nham hiểm.
“Quái vật!”
“Tôi đâu nói tôi là con người.”
KyuHyun đưa mắt liếc xung quanh, những vị khách dừng chân nhìn nó nhưng không dám đến gần nãy giờ lập tức tản ra mỗi người một ngã, họ vội vã như thể để quên cái bàn là chưa rút điện ở nhà. KyuHyun tiếp tục lôi nó tới một gian hàng quần áo, SungMin ngắm sơ qua cũng biết nơi này bán toàn đồ siêu cắt cổ. Chưa kịp thắc mắc hắn muốn gì, nó đã bị hắn đẩy vào một quầy hàng cực lớn trưng bày thời trang nam. KyuHyun điềm đạm hạ mình lên chiếc ghế bộc nhung cô nhân viên mới đem ra. Hắn gác chéo chân, ra lệnh.
“Các cô giúp cậu ta chọn quần áo. Trong vòng nửa tiếng phải xong!”
Tới lượt nó, hắn khuyến mãi thêm nụ cười không tí gì giống nụ cười bình thường.
“Cậu thích gì cứ chọn. Cứ tự nhiên, tôi sẽ chi trả tất cả. Nhớ lựa bộ nào mặc coi cho được nhé!”
“Mặc được? Ý gì hả? Anh coi thường tôi quá! Tôi là sinh viên Mỹ thuật đó!” Không ham dây dưa lâu, nó quay đi, khuất bóng sau những dãy quần áo đầy màu sắc. Các cô nhân viên cúi đầu rối rít chào hắn rồi lật đật chạy theo nó.
KyuHyun cười nhẹ, hắn ngã người vào thành ghế, định ngủ một chút, đêm qua hắn đã thức trắng.
Lát sau, điệu nhạc khe khẽ phát ra từ túi quần KyuHyun
“Bwara Mr. Simple, Simple keudaeneun keudaeneun keudaero meotjyeo
Bwara Miss Simple, Simple keudaeneun keudaero yeppeo (S J Call!)
Bwara Mr. Simple, Simple keudaeneun keudaeneun keudaero meotjyeo
Bwara Miss Simple, Simple keudaeneun keudero yeppeo (S J Call!)”
“Alô.” Hắn nhíu mày nghe điện thoại, giọng quát tháo.
“…”
“Là mẹ sao! Con xin lỗi! Con hơi mệt!” Giọng hắn xoa dịu tức thì.
“…”
“Hiện con bận, không thể đến được!”
“…”
“Con đang ở công ty. Con cần làm nốt vài giấy tờ!”
“…”
“Vâng! Chào mẹ! Con yêu mẹ!”
KyuHyun tắt máy, thở dài não nề.
“Anh nói dối mà không hề chớp mắt. Phục!” Tiếng nó chợt vang lên.
“Nghề của tôi mà!” Hắn bâng quơ. “Không liên quan gì cậu! Đừng bận tâm!”
“Tuỳ! Nói chuyện với anh. Tôi chả phân biệt nổi câu nào thật, giả.”
“Nếu phân biệt được thì cậu có khả năng làm nhà ngoại cảm hay tâm linh gì gì đấy!”
“Có điều tôi đang làm nô lệ, mà thằng cha chủ nhân đáng ghét lại là anh!” SungMin lạnh nhạt. Đấu khẩu cùng hắn trở thành thói quen xấu tính của nó rồi.
KyuHyun ngắm nghía SungMin, hắn xoa cằm:
“Rất đẹp!” Câu nói này hình như không hợp với con trai cho lắm, làm các cô nhân viên trơ người, đỏ mặt.
Công nhận là SungMin đẹp. Nó vốn trắng, chiếc áo thun màu đen tay dài càng làm nổi bật nét trắng ngần làn da, cái quần lửng màu bạc tô cho nó sự bụi bậm tinh nghịch. Cuối cùng, bên ngoài áo thun đen là một áo khoác ngắn trắng thuần không in bất kì hoạ tiết thừa nào. Đơn giản, hiện đại, hợp mắt.
Ngắm chán chê, hắn hỏi:
“Cậu chọn nhanh đấy! Cậu mua bao nhiêu bộ đồ mà tôi chẳng thấy đâu cả?”
“Đang mặc nè.”
KyuHyun hơi ngạc nhiên, thường thì người khác phải nhân cơ hội mua thật nhiều chứ. Hàng tốt, cực đắt vả lại miễn phí. SungMin lãng phí thật!_ Lúc đó, ý nghĩ này vang trong đầu hắn.
“Mỗi một bộ?”
“Ừm! Còn đây là bộ đồ xấu ồm của anh.” Nó ném cái túi vào hắn “Trả đó!”
“Mua nữa đi! Càng nhiều càng tốt! Không mấy khi tôi hào phóng với đàn ông đâu!”
“Không là không! Tính tôi không muốn mắc nợ ai. Nhất là anh!”
Đôi mày hắn nhíu lại, buông hơi thở dài:
“Cậu là nhóc cứng đầu!”
KyuHyun rời khỏi ghế, kéo nó sang gian hàng khác, lần này là đồ nữ. SungMin khó hiểu nhưng không mở miệng hỏi
Hắn bắt nó đợi, còn hắn thì quanh quẩn bên các dãy quần áo, lựa chọn mấy chiếc váy hoa hoè. SungMin cầu trời mấy cái váy hắn đang cầm không dành cho nó. Giờ nó mới để ý, tòa nhà này hoá ra là hệ thống plaza cao cấp bậc nhất Seoul, có năm chục tầng và mỗi tầng lại mang một chức năng, bày bán một thứ hàng hoá khác nhau. Tuy nhiên, nó cam đoan chỗ này tuyệt đối không dành cho “dân thường” ra vào, vì chỉ toàn thấy các ngài tai to mặt lớn, các bà phu nhân nổi tiếng hay bọn trẻ, thanh niên đua đòi đi mua sắm, trò chuyện với nhau. SungMin chưa bao giờ thích những nơi như vậy, những thứ vật chất giá trị bị vung vãi khiến nó bực bội. Không công bằng vì trong khi họ ném tiền vào mấy thứ không đâu thì có trăm ngàn người đang chết đói, thất nghiệp ngoài kia.Seoul là thế, SungMin hiểu, cái gì cũng có hai mặt trái ngựơc, tốt và xấu, một bên là sự giàu sang tiện nghi của một trong những nước tiên tiến nhất thế giới, phần khuất còn lại do cái nghèo u ám của những con người bị đào thải bởi sự tiện nghi đó chiếm giữ. Ngay cả bản thân nó cũng không ngoại lệ. Hình như SungMin từng nghe ai nói “Seoul rất lạnh lùng!”
Chợt, có một thứ lọt vào mắt SungMin, bộ váy lụa màu đen tuyền ẩn dưới lớp kính âm tường trưng bày, nó đến gần. Màu đen đặc tối âm u ấy làm những đoá hoa quỳnh thêu trên váy càng nổi bật, đẹp mờ ảo, lan toả những hạt kim sa lấp lánh nhấp nháy như ngàn sao.
“Cậu thích bộ váy này?”
Nó giật mình nhìn lại, hắn đang đứng sau lưng, ngay sát nó, vậy mà SungMin không hề biết.
“Tôi mua nó tặng cậu nhé” Hắn dịu dàng lạ.
“Ngớ ngẩn! Tôi không mặc đồ con gái.”
“Tôi thấy cậu nhìn nó.”
“Nhìn là thích hả?”
KyuHyun mỉm cười, cái cười đẹp đẽ trên mặt một kẻ xấu xa.
“Tôi sẽ mua bộ kimono này!” Giọng chắc nịt, hắn quay sang ra lệnh với cô nhân viên đứng cạnh “Lấy bộ này cho tôi!”
“Tôi đã nói là không thích mà! Anh điên khùng ghê!” SungMin thét.
“Tôi mua cho bạn gái của tôi, không phải cho cậu, đừng tưởng bở!” KyuHyun đều đều tiếng.
SungMin cứng họng, mặt nó đỏ ửng, các cô nhân viên còn khúc khích cười làm nó quê không thể tả. Hắn nhe răng ha hả càng khiến nó tức giận hơn, tung chân đạp lên đôi giày da đắt tiền của hắn một cú đau điếng. KyuHyun trợn ngược mắt, há hốc miệng, hắn bất ngờ và đau tới nổi đứng bất động, mãi vài giây sau hắn mới la oai oái, thương xót cho cái chân và đôi giày của mình.
“Nơtron thần kinh chậm chạp quá!”
Nó nhăn mặt trêu chọc, co giò bỏ chạy.
“SUNGMIN! CẬU CHẾT VỚI TÔI!”
Vừa buồn cười, vừa giận, hắn đuổi theo nó, cả hai chạy vòng vòng kẻ trốn người rượt trông quái hết sức, mấy cô nhân viên và khách trơ mắt ra nhìn không tin nổi khi tổng giám đốc C.K.H_ ác ma của thương trường Hàn Quốc lại hành động như vậy.
“SUNGMIN! Đứng lại!”
“Còn lâu! Tưởng tôi ngu à?”
“Tôi mà bắt được là cậu thăng thiên luôn!”
“Bắt được tôi? Cần tu thêm vài kiếp nữa baby ạ!”
SungMin chạy lên tầng trên, đó là một nhà hàng Châu Âu cao cấp, có rất nhiều thực khách đang ăn trưa, họ dùng những bữa ăn sang trọng, đắt tiền trong không gian dịu nhẹ giữa âm thanh và ánh sáng, bản hòa tấu dặt dìu khiến họ ngon miệng hơn, nhưng cơn lốc nhỏ kéo đến phá tan bữa trưa của họ. Khởi sự là tiếng RẦM từ cánh cửa bị đá mạnh, kế là tiếng bước chân chạy THÌNH THỊCH và tiếng chén dĩa đỗ vỡ LOẢNG XOẢNG, cuối cùng là âm thanh la thét trầm trầm “THẰNG NHÓC! ĐỨNG LẠI, TÔI SẼ GIẾT CẬU!” và giọng đáp trả nghe rất thanh “Vậy còn lâu tôi mới đứng!”. Hình ảnh hiện trước mắt họ là một chàng trai tóc dài đang nhảy lên chiếc ghế trống và chạy vù qua những dãy bàn đầy người. Sát gót chàng trai xuất hiện chủ nhân của giọng nói trầm ấy_ anh thanh niên khá trẻ trong bộ vest lịch lãm rất quen mặt nhưng họ không dám nghĩ là người đó_ giám đốc C.K.H danh lẫn tai tiếng. Cuộc đuổi bắt kết thúc bi thảm khi chàng trai trẻ bị người thanh niên túm cổ áo, mạnh bạo kéo ngược về mình, nhưng chàng trai đó cũng chẳng tầm thường, cậu ta vùng vẫy dữ dội, cả hai dằn co một hồi, vô tình người thanh niên mất đà trượt ngã vào bàn ăn, tiện tay kéo chàng trai theo… Á! Ầm. Loảng xoảng. Chiếc bàn lật ngược chổng chơ, người thanh niên nằm trên mảnh khăn bàn nhàu nát bị chàng trai đè lên người, xung quanh vung vãi nhiều thứ trước đây từng gọi là thức ăn.
Một trận náo loạn lần đầu tiên xảy ra trong lịch sử Blue plaza.
______________________________________________
“Anh là đồ chết tiệt! Sao kéo theo tôi chứ!”
“Không kéo cậu thì kéo ai? Tôi tôn thờ chủ nghĩa có phước hưởng một mình, gặp hoạ phải ráng kéo vài đứa chết chung!”
“.. Con cáo già quỷ quyệt!”
“Điều mười một trong bản giao ước: nô lệ không được nói xấu chủ nhân.” Hắn tỉnh queo.
“…Anh chết đi cho khuất mắt tôi…” SungMin lảm nhảm.
“Điều ba mươi mốt trong bản giao ước: Nô lệ không được nguyền rủa chủ nhân. SungMin! Cậu nói gì tôi đều nghe hết đấy nhớ. ”
“…Hả? Có ba mươi điều thôi mà! Lồi đâu thêm một điều nữa vậy?”
“ Mới chế. Tôi có quyền lực tuyệt đối mà!” Cười bằng cái giọng cực kì đểu “SungMin này! Nhắc cậu, nếu vi phạm một trong các điều lệ sẽ phải chịu sự trừng phạt của chủ nhân ”
“GÌ?”
“Tức là cậu buộc chấp nhận làm những việc có khả năng tồn hại danh dự, thể xác của cậu, việc gì thì tôi chưa nghĩ ra” Nụ cười ẩn chứa những âm mưu mới.
“Không thể nào! Bản giao ước có nói vấn đề đó đâu” Nó choáng váng.
“Tôi ghi ở mặt sau tờ giấy, chắc cậu đọc không kĩ rồi. Chia buồn!”
Nó móc mảnh giấy vốn bị nhét sâu dưới túi quần ra, lật tới lật lui… xây xẩm mặt mày
“…Anh…thông…minh…lắm”SungMin nghiến răng ken két, xiết chặt tờ giấy, gân xanh nổi lên thấy rõ “Anh yên tâm! Tôi sẽ không vi phạm nữa đâu! Tôi sẽ thực hiện đúng tất cả các điều lệ ngớ ngẩn do tên khốn kiếp nào đó đặt ra!”
“ Cám ơn lời khen. Tiếc rằng lúc nãy ở Blue plaza cậu đã phạm vào điều mười ba: Không được tổn thương chủ nhân bằng bạo lực. Tôi chẳng bỏ qua đâu.”
“HỒI NÀO?”
“Hồi nãy! Cậu giẫm lên chân tôi, làm tôi đau.”
“Cái đó mà là tổn thương hả? Anh có sức mẻ miếng thịt nào!”
“Nhưng cậu dùng bạo lực. Kể là vi phạm. Không tranh cãi. Im dùm tôi!” Mặt KyuHyun đột nhiên đanh sắc, bờ môi mỏng mím lại
SungMin biết rằng nó không thể nói thêm từ nào với hắn nữa. Dù sao, hắn chưa xử lí nó là may rồi, liên tưởng tới những gì diễn ra ở Plaza làm nó xấu hổ không thể tả. Nó và hắn đã ở trong tư thế khá …nhạy cảm. Lúc ấy,SungMin chỉ muốn chui xuống đất, nhưng lạ ở chỗ KyuHyun lại rất bình tĩnh, hắn đỡ nó đứng lên, kéo nó vào nhà vệ sinh và ép SungMin mặc bộ đồ hắn vừa mua, bản thân thì thay bộ vest bị bẩn bằng túi quần áo hắn đã cho nó mượn. KyuHyun không nói một tiếng, hắn cứ âm thầm làm với thái độ ảm đạm mùi …phátxít. SungMin ghê nhất là khi hắn đưa thẻ tín dụng ra để bồi thường thiệt hại cho nhà hàng, nhớ tới ánh mắt lườm lườm như ăn tươi nuốt sống của hắn là nó nổi da gà.
Và hiện tại nó đang ngồi trên chiếc xe hơi sang trọng sáng bóng này bên cạnh hắn.
SungMin nhìn ra ngoài cửa xe, nó thấy lạ khi con đường này không phải bất cứ nơi nào nó đã đi qua, định hỏi nhưng bắt gặp thái độ khó đăm đăm trên mặt hắn là nó chột dạ. Kệ! Tới đâu thì tới! Mình có võ mà, sợ gì!_ Nó tự trấn an mình.
Xe KyuHyun đỗ xịt bên lề đường, hắn mở cửa, lành lạnh ra lệnh:
“Xuống!”
“Tôi không phải tù nhân!”
“Nhưng cậu là nô lệ!”
Bất đắc dĩ, nó bước khỏi xe, không phải nó không muốn xuống mà là thái độ trịch thượng của KyuHyun làm nó phát ghét.
“Theo tôi”
“Này! Anh muốn đưa tôi đi đâu?”
Hắn đột ngột ngừng lại, quay đầu nhìn nó, nhếch mép:
“Tôi vừa nghĩ ra cách trừng phạt cậu.”
SungMin trợn mắt, nó rùng mình, chân bước hơi chậm, thú thật là nó chỉ muốn ù chạy về nhà, lao lên giường và đánh một giấc tới tối, đến khi thức dậy thì tất cả chỉ là giấc mơ đáng sợ. Phải, SungMin ước thế, có điều…cái tên đứng trước nó là người bằng xương bằng thịt và xung quanh chẳng phải mơ, SungMin nhắm mắt, nó cố gắng để mình chấp nhận sự thật phủ phàng rằng nó đang bị hắn “uy hiếp” theo nghĩa đen lẫn bóng. Thôi!Mặc vậy!_ SungMin cay đắng khi đây là lần thứ năm nó buông xuôi. Nó thấy mình quá yếu ớt để đối chọi hắn. Nó là gì? Còn hắn là ai? Lee SungMin_ nó chẳng qua chỉ là thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi và một mớ võ phòng thân, hắn_Cho KyuHyun_ ông chủ nhỏ của tập đoàn điện tử nổi tiếng thế giới. Tất cả đều gói gọn trong hai chữ sang_nghèo mà thôi.
Không nén nổi hơi thở dài bất lực, nó lẳng lặng nối gót KyuHyun.
“Dù sao…trước kia tôi cũng là đứa chỉ biết phục tùng mệnh lệnh”
SungMin thì thầm đủ để chỉ mình nó nghe .
KyuHyun sải những bứơc dài, hắn biết nó đang lẽo đẽo sau lưng mình dù không hề quay lại, bất giác, một nụ cười ấp áp hiện trên bờ môi mỏng. Cái gì khiến hắn vui nhỉ? Có lẽ là nó.
Trái tim người ta là các mảnh xếp hình rời rạc, khi những mảnh đó dần ráp khít nhau, cũng là lúc người ta nhận ra mình đã yêu một người khác….Liệu em có phải mảnh xếp cuối cùng trong trái tim tôi không? Tôi không biết nhưng tôi biết chắc một điều : Tôi yêu em…
….
SungMin đứng trước cổng toà nhà khá lớn, cao và vuông vức như khối hộp dựng thẳng lên trời. Dù bên ngoài rất nóng nhưng khi bước vào trong, SungMin thấy cơn mát lạnh thẩm thấu xuyên qua người, tẩy sạch những bức bối, nực nội. KyuHyun giải thích:
“Tôi thuê toà nhà để dàn cảnh đóng quảng cáo.”
Thật thế, SungMin nhìn nơi này giống hệt như phim trường vậy, có cảnh giả, đạo cụ, camera, và nhiều bộ trang phục kỳ lạ. Người người cứ qua lại nườm nượp, họ làm việc gấp gáp và hăng say lao vào công tác của riêng mình đến nổi không chú ý tới hai kẻ lạ vừa đến, khung cảnh khá ồn và hỗn tạp, có người quát:
“Nhanh lên, chút nữa giám đốc sẽ đến quan sát, nếu chưa ok hết thì chúng ta đi die, hiểu chưa?!”
SungMin bật phì cười, vì ông giám đốc đó đã hiện diện tại đây từ đời kiếp nào và đứng một đống to đùng cạnh nó.
Hắn thì thào vào tai nó:
“Tôi có việc cần bàn bạc cùng đạo diễn, cậu tìm chỗ nào ngồi rồi đợi tôi!” Dứt lời, hắn liền bỏ đi, nói chuyện to nhỏ với người lúc nãy quát, ông ta có vẻ giật mình khi nhận ra bộ dạng ông giám đốc trẻ…bụi không chịu được>_<
Không rảnh nhìn theo hắn nữa, nó chấp hai tay sau lưng, đảo vài vòng quanh toà nhà, thích thú ngắm những vật lạ mắt mà nó chỉ thấy được trên tivi. Chán, SungMin ngồi bệt trong góc, chăm chú dòm những nhân viên C.K.H chạy qua chạy lại, xông xáo như đàn ong chăm chỉ hút mật, không ai để tâm đến nó cả. Không ai thèm ngó ngàng đến thằng nhóc ngồi thu lu co người một góc.
SungMin mệt, tự nhiên, nó cô đơn quá, tất cả mọi người xung quanh đều có một cái để họ đeo đuổi, có một thế giới riêng trong tâm hồn bình thường của họ. Họ hạnh phúc và mãn nguyện với những thứ họ sở hữu…còn nó, nó không có gì cả, không gì hết ngoài cái linh hồn tàn tật bệnh hoạn và trái tim bị tổn thương vĩnh viễn không thể lành. Ngày anh ra đi là ngày thế giới tâm hồn nó rạn vỡ…từng mảnh…từng mảnh…tan vào dòng nước mắt…
SiWon…Anh là tình yêu hay nghiệp chướng đời em??
Tuy nhiên, SungMin không thể khẳng định rằng sự xuất hiện đột ngột của KyuHyun không làm nó rung động, phải chăng vì nó nhìn thấy bên KyuHyun có bóng dáng anh. SungMin không biết, nhưng chiếc mặt nạ ngổ ngáo nó tự tạo để che giấu gương mặt thật càng lúc càng hiện rõ nhiều vết nứt, cứ thế…cứ thế…nó sẽ quay trở về với bản chất yêu đuối mất…
Không, nó là Lee SungMin, một kẻ coi thường sợ hãi. Chẳng còn là cậu bé run rẩy, nước mắt cứ rưng rưng như ngày xưa…
KyuHyun đâu nhỉ, hắn làm gì mà lâu lắc quá, phải chi có hắn nói chuyện với mình, dù chỉ là cãi nhau nhưng cũng thấy vui vui…!
Giật mình.
Sao lại nghĩ đến hắn?
Kẻ mình ghét cay ghét đắng!!
Tự vỗ mạnh lên trán,SungMin lắc mạnh đầu, điên thật, đôi lúc nó thường thả mình theo dòng cảm xúc mà không ngăn được. Cái cảm giác cô đơn hay lôi kéo người ta khỏi hiện tại!
“SungMin!”
Chợt một giọng nói mừng rỡ vang lên, nghe hơi quen, nhưng nó không nhớ là ai. Người thanh niên vừa nói chạy lại cạnh nó, cười sung sướng, trông giống đứa trẻ được cho quà:
“Cậu còn nhớ tôi không?”
“Anh…là..”Nó hơi ngần ngừ suy nghĩ, rồi nhìn lên trán người thanh niên_bó nguyên lớp băng trắng thì Yuki sực tỉnh “Anh là HyukJae, người cứu tôi đêm qua?”
“Oh Yeah! Đúng rồi! Thật vui vì cậu nhớ ra, không ngờ gặp cậu ở đây!” Anh ta cười mỉm điềm đạm
“Tôi cũng vậy! Cám ơn anh nhiều lắm, tôi thật không biết làm sao để trả ơn!”
“Đừng khách sáo, chúng ta là bạn mà!” Hình như sau đêm qua, HyukJae đã quyết định ban cho mình cái quyền gọi nó là “bạn”
“Đầu anh…không sao chứ?”
“Không sao, vết thương ngoài da thôi!… Cậu-không-bị-gì tôi mừng lắm! …Cậu làm gì ở đây?” Lời anh mang hơi hướm ẩn ý
“Chẳng có chi đáng nói, thế còn anh?”
“Tôi tìm KyuHyun”
“Anh ta đang bàn việc với đạo diễn”
“Càng tốt! Tôi muốn trò chuyện với cậu hơn! Ở đây ồn ào quá, chúng ta ra ngoài cho dễ nói hơn nhé?!” HyukJae cất giọng đề nghị thật dịu dàng hi vọng nó chấp nhận
“Cũng được!” SungMin hơi lưỡng lự nhưng rồi nó quyết định theo HyukJae, vì anh là người cứu nó mà. So sánh với việc chờ đợi hắn thì đi cùng anh là tuyệt nhất.
……….
Hắn nhìn quanh, chết tiệt thật, thằng nhóc cứng đầu, cậu đâu rồi hả?!!? KyuHyun đưa mắt lần mò trong đám người đang chạy ngược xuôi với mong muốn thấy được mái tóc dài rũ mềm mại của nó, nhưng vô vọng. Hắn đã dặn kĩ hãy đợi hắn rồi cơ mà, thế mà vậy đấy!…KyuHyun bắt đầu bực dọc và ném ánh mắt khó chịu vào bất cứ thứ gì hắn nhìn thấy. Hắn tức vì cái gì cơ chứ? Vì nó sao? Hắn không biết, nhưng cái cảm giác SungMin thoát khỏi bàn tay mình khiến hắn hơi hụt hẫng. Nó đâu? Hắn cứ tìm, tìm hoài giữa đám người hỗn tạp….Không thấy, nó lạc thật rồi, hắn mất nó rồi….Chán nản!KyuHyun ngồi phịch lên chiếc ghế đặt hờ dựa tường, những hình ảnh về nó không ngừng lờn vờn quanh đầu hắn, khi nó cười, lúc nó giận, giọng nói trong vắt của nó và cả gương mặt u hờn mê hoặc, tất cả về nó đều bị bao trùm gọn dưới đôi mắt nâu.
KyuHyun biết mình đã yêu, không giống như những tình yêu sét đánh con người thường ca ngợi, nhưng đối với nó, SungMin chiếm lấy tim hắn thật nhanh, lúc nào KyuHyun cũng không biết, chẳng hiểu tự bao giờ, cái tên SungMin ngọt ngào thuần khiết tựa hoa tuyết mĩ miều buông thả trong đêm trắng đã làm hắn mê muội. Phải! Là mê muội….! Như cánh bướm không thể vùng vẫy thức tĩnh giữa ngập ngụa hương hoa…
“ KyuHyun!” _ tiếng reo sướng vui mừng lôi hắn từ cơn đắm đuối.KyuHyun vội quay nhìn, lòng thầm đinh ninh là nó. Nhưng không phải, một chiếc bóng nhỏ bé lao đến, ôm chặt lấy hắn, thân thể mềm mại ấy phát ra tiếng yêu thương:
“Anh KyuHyun! Gặp anh em vui quá!”
“SeoHyun, em làm gì ở đây?”
Cô gái có nước da trắng sữa ngòn ngọt và mái tóc xoăn búp nũng nịu:
“Anh kì! Tất nhiên là đến gặp anh rồi! Anh đó! Bác gái gọi điện nói anh ở công ty làm cái giấy tờ gì đó, nên em liền tìm anh nhưng người ta nói anh chưa đến, em về mách bác gái là anh nói dối cho coi”
“Thôi! Em mà méc mẹ là anh hết thương em luôn! Cho em ra rìa ở!” KyuHyun đùa giỡn “Nói cho anh nghe, làm sao em biết anh ở đây?”
“Em đâu biết, anh HyukJae phone báo cho em hay đó, anh ấy nói anh đang ở đây, bảo em đến gắp kẻo anh …trốn mất”
KyuHyun hé môi tạo thành cái nhếch mép:
“Hyuk-Jae àh! Anh hiểu rồi!” dằn từng tiếng trong họng, KyuHyun cố gắng lắm mới giấu được lằn gân xanh nổi trên trán, bụng thầm nhủ “Tên này thích phá đám mình mà!”
…………………………
“Àh! Anh vừa gọi cho ai vậy?”
“Không có gì, bạn ấy mà! Cậu uống nước đi!”
“Thôi! Cũng trễ rồi đó, chắc giờ KyuHyun đang tìm tôi, chúng ta về đi!”
“Tiếc quá! Nói chuyện với cậu thiệt thú vị”
“Vậy hả? Sau này còn nhiều dịp mà”
“Ừm! Chúng ta vừa đi vừa trò chuyện nha!”
“Ừ!”
………………………
“Nhưng tại sao cậu ta biết anh ở đây?”
“Em không biết! Ghét anh ghê! Hôm qua là sinh nhật em, anh nói rủ em với bạn em đi chơi vậy mà dắt tụi em vô vũ trường rồi biến mất tiêu! Hại tụi em tìm muốn chết, giận anh luôn!” SeoHyun chu mỏ, làm vẻ dỗi hờn rất đáng yêu nhưng sâu trong đáy mắt có chút giả tạo
Lường trước việc phải đối phó với tình huống này, KyuHyun bình tĩnh…dụ dỗ:
“Nghe anh nè! SeoHyun, anh đâu định thất hứa, vì HyukJae…gặp … tai nạn nên anh phải đưa cậu ta vào bệnh viện.”
“Em cũng có biết chuyện anh HyukJae tự dưng bị nguyên chai rượu đập vào đầu nhưng mà sao anh lại khoá máy, chả điện cho em một tiếng, trốn mất tiêu àh!”
KyuHyun cười giả lả, chẳng lẽ thú thật rằng hắn lo lắng cho SungMin đến nổi quên mất cô em này ư?! Vậy nên, hắn quyết định “tạ lỗi” để im chuyện:
“Anh có mua cho em nhiều bộ quần áo đẹp lắm, xem như là quà sinh nhật và cũng là xin lỗi em về chuyện tối qua được chưa cô bé dễ thương?”
“Ưm! Anh hiểu em ghê!” Cô nàng ôm chầm, lao vào lòng hắn, nằm gọn như một con mèo ranh ma
KyuHyun không những không đẩy ra, ngược lại còn hùa theo SeoHyun, thân mật vòng tay quanh eo cô, trông hệt cặp tình nhân âu yếm, làm những người đi ngang phải đỏ mặt.
‘Y chang một con chó sói thành tinh ôm một con hồ ly chín đuôi!” Giọng nói lạnh lùng vang lên đầy vẻ mỉa mai nhận xét
KyuHyun ngẩng đầu, không ai khác ngoài SungMin_ người duy nhất dám nói như thế về hắn. Vội vàng kéo SeoHyun ra mà không để ý tới gương mặt ngỡ ngàng pha sự tức giận của cô, KyuHyun định bước đến cạnh và dũa nó một trận ra trò vì cái tội bắt hắn chờ đợi. nhưng khoan, KyuHyun khựng bứơc, hồi nãy nó so sánh hắn với sói tinh àh! Gan nhỉ! Vậy thêm một tội nữa, cái đó tính sao, thứ quan trọng bây giờ là tại sao bên cạnh SungMin lại sờ sờ một đống mang tên HyukJae, còn khoác vai nhau tình tứ nữa chứ. Hoá ra trong lúc hắn đợi mỏi cổ ngóng nó thì SungMin lại cười đùa vui vẻ bên HyukJae. Có điều gì đó là lạ trong hắn bùng lên, không dữ dội nhưng âm ỉ và nhoi nhói. Cố gắng tạo thái độ hoà bình nhất bằng gương mặt nhăn nhún và cặp mắt nâu long song sộc của mình, KyuHyun nở nụ cười méo mó:
‘’SungMin! Tôi đợi cậu lâu rồi đấy!”
KyuHyun tiến tới, nắm cổ tay và kéo mạnh nó về phía mình như người ta lôi con lừa cứng đầu. Hắn không quan tâm đến việc nó cảm thấy thế nào và chống cự ra sao, KyuHyun chỉ biết nó còn ở bên HyukJae phút nào, hắn đau phút đó. Là ghen àh?? Chắc vậy! Không ngờ KyuHyun này cũng có ngày nếm trải mùi vị của ghen tuông. Thật khó chịu!
Bị mất đà và chằng kịp phản ứng, SungMin ngã gọn vào lòng hắn một cách không chủ ý. Được nước làm tới, hắn luồn những ngón tay to chắc vào làn tóc mượt và ghì đầu nó lên ngực mình, môi hắn cong lên như nụ cười chiến thắng và ánh mắt khiêu khích mang nghĩa “Thứ này là vật sở hữu của tôi! Khôn hồn thì đừng chạm vào”
HyukJae nhận ra hành động khiếm nhã đó nhưng quyết không chịu thua. Anh giữ cánh tay còn lại của nó và giật SungMin tách rời hắn, đôi mắt kiên nghị loé tia nhìn nguy hiểm “Tôi muốn chạm đấy, làm gì tôi? Cậu ta phải thuộc về tôi!”
KyuHyun sẵn sàng đáp trả anh bằng bầu không khí sấm sét cùng nụ cười cảnh báo “Cậu dám?! Tôi thách!”
“Thử xem! Tôi và cậu ai là kẻ chiến bại!?”
Cuộc đấu thị giác tay đôi tuy cả hai không hề mở miệng nhưng dường như không gian xung quanh đang trầm xuống, gay gắt hơn bao giờ hết. Những người khác hình như cảm nhận được luồng khí lạnh đáng sợ toát ra từ hai người đàn ông_họ_hai kẻ đầy quyền lực im lặng nhìn nhau nhưng đáng sợ hơn mọi vụ cãi cọ. Nhiều người quanh đó không ai dám hó hé chữ nào đang đổ mồ hôi hột thầm quan sát cuộc đối đầu. Tất cả đều không dám can thiệp vì sợ bị lãnh đạn oan mạng.
Chợt…
“Đau..”
Thứ âm thanh trong trẻo vang lên phá tan sự câm lặng khủng bố thoát ra từ nạn nhân tội nghiệp đứng giữa KyuHyun và HyukJae…chỉ một từ, rất nhẹ nhàng nhưng lại mang sức mạnh kì lạ lôi cả hai người về thực tại. Cả hai giật mình rồi nhìn xuống_ đôi tay SungMin đang tái tím và run bần bật vì cùng lúc bị hai bên giữ chặt. Không hẹn mà gặp, KyuHyun và HyukJae đều vội vàng đồng loạt buông tay, trả tự do cho nó.
“Có sao không?” Lần nữa, hai người lại cùng hỏi chung một câu cùng một lúc với cùng một đối tượng và cùng một gương mặt lo lắng không giấu nổi sự ân hận lẫn xót xa
Xoa xoa cổ tay đỏ tấy, SungMin nhăn mày nhìn cả hai, tặng một câu:
“Bộ tôi là món hàng hay cục thịt nạc để mấy người kéo tới kéo lui hả? Tôi ghét các người!”
Giận quá, nó đi một mạch ra cửa, không thèm quay đầu chiêm ngưỡng lần cuối hai khuôn mặt khổ sở bơ phờ như những kẻ bị bỏ rơi.
“SungMin! SungMin! Xin lỗi cậu mà! Yuki! Đợi tôi!” HyukJae nhanh chân chạy theo sau nó, hắn cũng định theo nhưng bị SeoHyun níu tay áo
“Anh KyuHyun! Anh nói đi! Thằng nhóc đó là ai vậy? Cậu ta không phải tên bồi bàn lếu láo miệt thị em đêm qua ở Miinah sao?”
“Ừ! Anh bận!SeoHyun, buông ra!”
“Không! Anh phải trả lời em! Sao cậu ta có mặt ở đây?! Anh còn ôm cậu ta trước mặt em nữa! Anh không thương em nữa sao?”
“SeoHyun, chẳng có gì đâu, đừng làm phiền anh!”
“Anh thích tên nhóc đó phải không!? Hôm qua em hỏi ông quản lý Miinah rồi, nó là dân đồng tính luyến ái, nó thích con trai, nó tiếp cận anh để moi tiền anh đó, anh đừng quan hệ với nó. Nó dơ bẩn lắm!”
“ĐỦ RỒI! Câm ngay cái miệng bẩn thỉu của cô! Tôi mà nghe thêm bất cứ lời xấu xa như thế nữa liệu hồn với tôi!” Hắn tức điên, thét vào mặt SeoHyun với ánh mắt khinh bỉ rồi xô cô ta như thể trên người cô có thứ gì kinh lắm
KyuHyun chạy ra ngoài tìm kiếm bóng dáng quen thuộc, trong tim hắn không hiểu sao khao khát nhìn thấy gương mặt của nó đến vậy. Hắn muốn điên và hắn đang điên, lần đầu tiên trong đời KyuHyun mất kiểm soát bản thân, vì nó mà hắn tức giận, vì nó mà hắn đối nghịch với người bạn nối khố, vì nó mà hắn xua đuổi cô gái hắn luôn cưng chiều, vì nó….tất cả đều tại nó. Hắn đã giận, đã ghen, đã điên vì một đứa con trai, trớ trêu làm sao, người như hắn_kẻ luôn xem trời đất bằng vung, thiên hạ là cỏ và tình yêu là vật vô giá trị…vậy mà hắn lại đau vì yêu…vì nó…nó…SungMin!
SungMin! Em ở đâu? Anh đau…
Hoang mang
Hắn muốn khóc, tim KyuHyun sắp vỡ ra mất thôi! Nếu không thấy nó, hắn chết mất….bỗng….từ lúc nào em trở nên quan trọng với anh?
Một chiếc Mec mới tinh vụt qua, chiếc xe giống hệt xe hắn nhưng không phải, đấy là của HyukJae, hắn và anh bao giờ cũng có sở thích giống nhau và…nó ngồi trên xe, bên cạnh anh ta. Có vẻ HyukJae đã thành công trong việc xin lỗi nó, còn hắn, hắn sẽ mãi mãi bị nó căm ghét…KyuHyun nhói nhưng nhẹ nhõm, dù kẻ gần nó không phải hắn, ít ra KyuHyun cũng được thấy gương mặt nó. Xinh đẹp…lạnh băng…tuyết.
Là gì? Là gì? Hở em!
Vì tôi sống như một kẻ tội đồ
Nên yêu em như một thằng điên dại
Tình yêu với tôi là thứ vô tri
Giờ đây hoá ra thành điều vô giá
Tôi yêu em mà!
Đừng ghét tôi em ơi!…
Chiếc xe màu đen càng lúc càng xa, lọt thỏm giữa đường chân trời xanh vắt cám dỗ và dần biến mất như bị mặt đất tham lam nuốt trọn,KyuHyun cứ mãi nhìn theo, tiếc nuối cái gì?
Hắn đứng đó, trơ trọi cùng biển trời ngan ngát…
End Chap 5
P.s: Xin lỗi vì sự chậm trễ
.Fic mới mình cũng chưa viết đc nữa
(((((((( Qúa bận *Mếu*.Mong mọi người thông cảm nhé ^^!
À còn chi tiết “Hoa anh đào” có lẽ là hời kì ~ Vì trong Fic là Seoul nhưng thật tình mình không biết thay đổi thế nào cho phù hợp.Có lẽ phù hợp nhất ở đây chính là hoa đào rồi
.Với lại mình cảm giác Ming cũng nhẹ nhàng,ngọt ngào,xinh đẹp,mạnh mẽ nhưng cũng mỏng manh nên quyết định giữ hoa đào lại trong đây ^^! Mong mọi người sẽ thích
xD ♥